Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018

MỘT GIỌNG THƠ LẠ VÀ HAY - Bài của Nguyễn Huy

                                                                       Bích Ngọc

Nói thật, tôi là người ít đọc thơ. Cầm một tập thơ trong tay, tôi lướt qua các trang thơ theo kiểu cỡi ngựa xem hoa, nhưng gặp một câu thơ hay, một bài thơ có tứ mới, lập tức cái lướt nhìn dừng lại, tôi đọc kỹ nhiều lần để hiểu câu thơ đó, kiếm tìm cái hay của bài thơ đó.
Dân Việt ta có truyền thống yêu thích thơ ca, nên có rất nhiều người sính làm thơ. Có thể nói là ra ngõ gặp nhà thơ. Huy Trụ đã nói khá hay:
"Thơ là rượu của thế gian
Phải đâu nước lọc rót tràn mời nhau"
Để rồi chính anh cũng trăn trở, nghĩ suy, những bài thơ mình làm, những tập thơ mình đã xuất bản có phải là thơ đích thực, hay đó chỉ là thứ "nước lọc" nhạt nhẽo mà người ta vẫn thường đưa ra "mời nhau". Người làm thơ thì nhiều, hàng đống tập thơ đã được in ra, nhưng kiếm cho được loại thơ "rượu của nhân gian" ấy cũng có dễ đâu! Tôi lười đọc thơ, một phần cũng vì lẽ đó.
Lâu nay, trong nhãn quan của tôi, thơ là một thứ gì sâu xa, và nhà thơ thuộc lớp người cao sang, tôi chỉ dám đứng xa mà nhìn. Nhưng bây giờ lớn tuổi rồi, về hưu nghỉ, tôi đâm ra muốn gần gũi các nhà thơ, thích nghe thơ của họ. Trong một lần thù tạc với các nhà thơ, các anh giới thiệu nhà thơ nữ Bích Ngọc. Thơ cô thì nhiều, có cả một tập dày, nhưng tôi chỉ xin cô cho nghe vài bài thơ tâm đắc. Có các nhà thơ đàn anh khích lệ, nên cô cũng vui vẻ đọc thơ. Tôi mang máng cảm nhận một thứ thơ ca đúng nghĩa. Chiều ý tôi, nữ sĩ đã chép gửi tôi năm bài, để về nhà "nhấm nháp cho vui!"
Tôi rất thích câu nói này của Bêilinxki: "Thơ, trước hết là cuộc đời, sau đó mới là nghệ thuật." Cuộc đời của người đàn bà này thế nào để có những vần thơ sâu sắc như thế! Vẫn là chất tình đó thôi, nhưng nó trĩu nặng tâm tư, mở và khép một tâm hồn sâu kín, muốn nhìn thấu cũng khó lắm thay!

1. Trước hết là một cơn mưa. Bích Ngọc thấy:
Tội cơn mưa

Anh lơ ngơ
Tiễn em
Chiều rất vội.
Ngại em về rớt lại nhớ thương.
Rất tội cơn mưa.
Chưa buồn đã khóc
Em đi rồi
Mưa ngọng nghịu lêu bêu.

Bài thơ mở ra một chất giọng đằm thắm:

Rất tội cơn mưa.
Chưa buồn đã khóc
Có vẻ như là tả một hiện tượng thiên nhiên. Mưa đổ nước, như những giọt lệ rơi. Nhưng sự cảm nhận rất tinh tế, ẩn sâu trong đó là chất tình: "tội", "chưa buồn, đã khóc". Thực ra, đó là cái tình nhớ thương khi xa cách: Tiễn em - Em đi rồi
Cái vẻ rất vội, ngại là sự bày tỏ: nhớ thương
Cái vẻ ngọng nghịu lêu bêu đó đâu chỉ là của cơn mưa, mà là con người. "Tội cơn mưa" chính là tội cho người ở lại trong nỗi nhớ thương sâu sắc!
Nói được cái tình đau xót một cách tinh tế bằng hình tượng lung linh, giọng thơ sâu lắng như thế, cũng là tài!

2. Từ ấy...

Vần thơ khởi sắc.
Khi đôi mắt nồng nàn anh đắm đuối nhìn em.
Từ ấy...
Hồn thơ bất tử.
Vịn lấy thời gian nước chảy đá mòn.

Nhà thơ rất tinh khi viết: "Từ ấy..." ( Chữ "Từ ấy" với dấu...) "Từ ấy" không chỉ một thời điểm cụ thể, mà có quá trình (từ "Vần thơ khởi sắc" đến "Hồn thơ bất tử"). Tình yêu có điểm khởi đầu, nhưng khó xác định cụ thể, giống như ranh giới giữa ngày và đêm, giữa vùng mưa và nắng. Tự nhiên tôi nhớ đến câu thơ của Xuân Quỳnh (Sóng): "Em cũng không biết nữa. Khi nào ta yêu nhau".

và gói chặt trong đó một khối tình
 đôi mắt nồng nàn anh đắm đuối nhìn
Vịn lấy thời gian nước chảy đá mòn
Câu thơ cuối hay, ý nghĩa sâu sắc. Từ "vịn" rất quen thuộc trong khẩu ngữ, Phùng Quán cũng từng dùng: "Vịn câu thơ mà đứng dậy", nhưng xuất hiện ở đây vẫn có chút mới lạ. Cũng thế, câu tục ngữ "nước chảy đá mòn" đi với "thời gian" đã trở nên sâu lắng bất ngờ. Cả câu nói lên một ý thơ trầm lắng, khẳng định sự bền chặt, thuỷ chung.
Bài thơ hay. Từ không mới, nhưng ý lạ, tứ thơ đằm thắm, thiết tha.

3. Dỗi hờn
Biển hồn nhiên

Sóng trở nhàu
Gối lên phận mỏng bạc đầu dưới trăng.
Trắng hồn - uống cạn tuyết băng
Môi khô còn khát vàng son thưở nào.

Gió bay

Bay một lời chào
Vỡ thành ngọn sóng
Sóng trào nguyên khôi.
Gọi nhau - trở kiếp luân hồi
Lạc nhau khản giọng - thì thôi cũng đành!
Hồn nhiên biển mãi còn xanh

Cách thể hiện "dỗi hờn" như thế này thì hơi khó hiểu. Đó là sự "dỗi hờn" của người phụ nữ ở tuối "tri thiên mệnh", muốn yêu chân thành và hồn nhiên như bao người trai trẻ, nhưng có được đâu! Cho nên, "lời chào" theo gió bay, tan thành sóng, nhưng chất "nguyên khôi" vẫn còn đó. Suốt đời "lạc nhau", "gọi nhau" đến "khản giọng" "thì thôi - cũng đành!"

Mượn ngọn sóng trên biển xanh để nói về sự dỗi hờn thân phận:
Biển hồn nhiên
Sóng trở nhàu
cũng là một cách biểu hiện mới lạ của thơ Bích Ngọc. Đó là một ẩn dụ đặc sắc, được vận dụng sáng tạo trong toàn bài. Cho nên, sự dỗi hờn ở đây có chiều sâu của tui tác, có sự chín chắn của con người từng trải, tất cả làm nên độ sâu của bài thơ. "Dỗi hờn" đã trở thành tiếng than thân phận: "phận mỏng bạc đầu", mặc dù nỗi khao khát thương yêu vẫn còn nguyên vẹn:
Trắng hồn - uống cạn tuyết băng
Môi khô còn khát vàng son thưở nào.
Bài thơ tuy có chất tình sâu, tính nhân bản cao, nhưng nghệ thuật còn có chỗ gò ép, khiên cưỡng. Tuy nhiên, dùng câu chữ khuôn sáo để biểu hiện một tứ thơ mới lạ cũng là một nét thành công của bài thơ.

4. Những chuyến xe
Chiều qua -

Người chở thơ tình
Chuyến xe lộng lẫy hành trình im thinh.

Chiều nay - 

Ta chở thơ mình.
Chuyến xe lam lũ giọt tình hư không.

Chở hoài -

Một mớ bòng bong!
Xe lăn cọc cạch bụi hồng mù tăm.

Chở hoài -

Câu chuyện trăm năm.
Chừng nghe hóa kiếp -
Lăm nhăm phận người!...

Bài thơ nói về chuyện tình, nhưng ẩn sâu trong đó là "phận người". Chuyện tình trong thơ Bích Ngọc thường là chẳng vui, luôn ẩn chứa nỗi niềm đau xót, một nỗi đau thân phận. Có gì mà phải luôn đau đớn thế! Cuộc đời của nhà thơ chắc là có nhiều trắc trở, vui ít, buồn nhiều...Tôi nghĩ thế, vì chủ thể trong thơ trữ tình thường là nhà thơ!
"Những chuyến xe" (Tên ban đầu:"Chuyến xe tình") chở tình yêu trong đời người. Trong đời, ai chẳng có một lần yêu! Nhưng tình yêu của người thì êm xuôi, tươi đẹp:

Chiều qua
Người chở thơ tình
Chuyến xe lộng lẫy hành trình im thinh.
Còn mình thì vất vả, long đong; có mà như không:
Chiều nay 
Ta chở thơ mình.
Chuyến xe lam lũ giọt tình hư không.

Cả cuộc đời khát khao, tìm kiếm hoài để có được "Một mớ bòng bong!". Chuyện tình của mình sao toàn những rối ren (mớ bòng bong), trắc trở (cọc cạch) trong cõi hồng trần tối tăm, mù mịt này!

Chở hoài
Một mớ bòng bong!
Xe lăn cọc cạch bụi hồng mù tăm.
Những câu thơ đầy hình tượng ẩn dụ đã nói được cụ thể nhưng kín đáo nỗi đau trong tình yêu không trọn vẹn, không đẹp như trong mơ ước!
Mạch thơ nối tiếp như một tất yếu là tiếng than thân phận. Đó không còn là phận mình, hay phận đàn bà nói riêng , mà là "phận người" - thân phận, nỗi đau con người nói chung!
Chở hoài
Câu chuyện trăm năm.
Chừng nghe hoá kiếp
Lăm nhăm phận người!...
Từ "lăm nhăm" mới lạ, nhưng hơi khó hiểu. Có phải nhà thơ muốn nói đến ý không trọn vẹn, thiếu hoàn thiện? Từ "hoá kiếp" quen thuộc, dùng ở đây nói được một ý sâu: Cuộc đời con người này với nhiều vất vả, thương đau trong tình duyên ở kiếp này, nhưng đến kiếp sau, cũng thế chăng? Cũng "lăm nhăm phận người". Nỗi đau, nỗi chán ngán như nhân đôi trong những kiếp người khổ đau tiếp nối. Những câu thơ cuối nghe như một tiếng thở dài, rất buồn nhưng không đau lắm. Phải chấp nhận thôi! Đó là bản lĩnh của chủ thể trữ tình, cũng là của người đàn bà làm thơ này (ta chở thơ mình).

5. Phố thị chiều qua
Mẹ ra phố thị chiều qua.

Nhẩm hoài chưa thuộc bài ca phận người.
Tím môi chia nửa nụ cười.
Đau dày ngỏ ngách đưa hời bước chân.
Khúc quanh - được mấy người thân!
Rễ-cây-cành-lá - có cần nhau không?

Mẹ ra phố thị chiều đông.

Ngựa thồ chở bóng lông ngông - thật thà.
Ngậm lời - vọng khúc cuồng ca.
Sót vài giọt máu - tứa ra bời bời.
Máu khô nung cháy dòng đời.
Lửa hừng nguyên thuỷ soi lời gọi nhau.
Gọi người cuồng khúc khản đau.
Lòng không - phố nghẽn - dàu dàu bi ca.

Mẹ ra phố thị chiều qua...
Khúc cuồng ca chính là "bài ca phận người". "Cuồng ca" là đau quá, giận quá mà hát lên như điên, như cuồng. Ở đây, người ca hát là một người tỉnh táo hoàn toàn, luôn nhẩm "Khúc cuồng ca", với nỗi đau thân phận.

Đó là nỗi đau của mẹ mà cũng là của ta:

Mẹ ra phố thị chiều qua.

Nhẩm hoài chưa thuộc bài ca phận người.

Mẹ ra phố thị chiều đông.

Ngựa thồ chở bóng lông ngông - thật thà.
Ngậm lời - vọng khúc cuồng ca.

Nỗi đau đó có những gì?

- Đau đớn theo từng bước chân luồn lách trên mọi ngả ngách cuộc đời:
Đau dày ngỏ ngách đưa hời bước chân
- Trong những "khúc quanh" của cuộc đời (lúc khó khăn, cùng quẫn) , vắng người đồng cảm, sẻ chia!
Khúc quanh - được mấy người thân!
Rễ-cây-cành-lá - Có cần nhau không?
Câu thơ như một lời oán trách về nhân tình thế thái! - Buồn người sống xa lạ, lạnh lùng với nhau. Nỗi buồn câm nín, nhưng đau xót vô cùng, đến nỗi thân xác xanh xao, khô gầy cũng muốn túa máu ra để nung nóng tình người:
Ngậm lời - vọng khúc cuồng ca.
Sót vài giọt máu - tứa ra bời bời.
Máu khô nung cháy dòng đời.
Lửa hừng nguyên thuỷ soi lời gọi nhau.
Đau dữ, nhưng không trách nhiều. Tất cả cô đọng thành một khát vọng lớn lao, một nỗ lực cùng cực: "Máu khô nung cháy" thành "Lửa hừng" để "gọi nhau". Những câu thơ tràn đầy hình ảnh ghê rợn, ma quái kỳ lạ hợp thành một "lời gọi nhau".
Cả cuộc đời là một tiếng gọi thê thiết : hãy tìm đến với nhau, sống gấn nhau.
Gọi người cuồng khúc khản đau.
Lòng không - phố nghẽn - dàu dàu bi ca.
Bài thơ nói lên nỗi đau kiếp người. Con người trong bài thơ chí là một cái "bóng lông ngông - thật thà" đi trên đường đời đầy đau khổ (đau dày), xung quanh mình chỉ là những người xa lạ (được mấy người thân?). Đau nhưng cố chịu, chỉ nung nấu một khát vọng tình người. Khát vọng lớn đó làm nên giá trị nhân bản, nhân văn cao của bài thơ. Khó mà tìm thấy một "cuồng khúc khản đau" như thế trong thơ ca đương đại!

Tôi nhớ đến một định nghĩa về thơ của Nguyễn Tuân: "... thơ là ảnh, là nhân ảnh, thơ cũng ở loại cụ thể hữu hình. Nhưng nó khác với cái cụ thể của văn. Cũng mọc lên từ cái đống tài liệu thực tế, nhưng từ một cái hữu hình nó thức dậy được những vô hình bao la, từ một cái điểm nhất định mà nó mở được ra một cái diện không gian thời gian, trong đó nhịp mãi lên một tấm lòng sứ điệp." (Thời và thơ Tú Xương) và thấy rằng thơ Bích Ngọc đáp ứng được yêu cầu đó. Thơ của cô như muốn gửi một thông điệp cho đời, cho mỗi người chúng ta. Đó là thơ ca đích thực, chứ không phải thứ văn vần làm dáng ra thơ! Chính vì thế, đọc thơ Bích Ngọc không dễ chút nào. Người đọc có trình độ "thường thường bậc trung" như tôi thì suy nghĩ đến toát mồ hôi cũng chưa chắc hiểu hết, hiểu trúng được. Có điều, xin nói nhỏ với nhà thơ: "Cũng chừng mực thôi, không khéo lại rơi vào thứ thơ ca bí hiểm!" Thôi thì cũng mạo muội vài lời, có gì phật ý, mong nữ sỹ lượng thứ!
15.7.2010
N.H

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2018

THƯ TIN: HỘI VHNT THỊ XÃ TỔ CHỨC GIAO LƯU & RA MẮT TẬP THƠ "CỎ HÁT" CỦA BÍCH NGỌC



Vào lúc 7 gi 30, ngày thứ 3 (06/11/2018) ti cà phê Noir, 269 Trn Phú, phưng Bình Đnh, Hội VHNT thị xã tổ chức buổi giao lưu và ra mắt tập thơ Cỏ hát của Bích Ngọc, hội viên Hội VHNT thị xã.
Tập thơ in khổ 13x20, Thiết kế bìa: Cù Huy Vũ, Nhà xuất bản Văn hóa văn nghệ TP. HCM cấp phép.

Hội VHNT thị xã kính mời các anh chị hội viên và các bạn yêu thơ đến dự.
Thân ái,

Hội VHNT thị xã

* Thư tin này thay cho gấy mời

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018

ĐÊM 27/10/2018, THỊ XÃ TỔ CHỨC GIỚI THIỆU NHỮNG CA KHÚC VIẾT VỀ QUÊ HƯƠNG AN NHƠN TẠI CÀ PHÊ ĐỒNG VĂN 2


Chi hội Âm nhạc thuộc Hội VHNT thị xã phối phợp với CLB những người yêu âm nhạc (Trung tâm VHTT& TT thị xã) tổ chức đêm giới thiệu những ca khúc  viết về An Nhơn và của giới văn nghệ An Nhơn như: Diệp Thắng Hoàng, Vũ Thành, Diệp Chí Huy, Lê Trọng Nghĩa, Nguyễn Vĩnh, Tường Tri, Trần Chính Dũng, Nguyễn Đình, Trình Ngọc Chương, Trọng Mật, Gia Bảo, Lê Minh Hải
Thời gian: 19 giờ 30 ngày 27/10/2018
Địa điểm: Cà phê Đồng Văn 2 (Khu vực Mai Xuân Thưởng, phường Bình Định)
Rất mong các anh chị yêu âm nhạc trong và ngoài thị xã đến dự.


Thân ái,
Văn nghệ An Nhơn

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2018

DANH SÁCH HỘI VIÊN & CỘNG TÁC VIÊN GỬI BÀI CỘNG TÁC VĂN NGHỆ AN NHƠN TẬP 14/2019 (XUÂN KỶ HỢI)



Đến hết ngày 18.10.2018, Văn nghệ An Nhơn đã nhận được bài vở cộng tác của các anh chị sau:
Nguyễn Đình Thu, Sơn Trúc, Lâm Huy Ánh, Khổng Trường Chiến, Bùi Văn Thọ, Nguyễn Văn Ngọc, Nguyễn An Đình, Tường Tri (An Nhơn), Lê Hứa Huyền Trân, Mẫu Đơn (Quy Nhơn), Trần Viết Dũng (Tây Sơn), Trần Quốc Toàn (Tuy Phước), Lê Đình Tiến (Hưng Yên), Huỳnh Minh Tâm (Quảng Nam), Lưu Thị Phụng (Băc Giang), Trần Thị Uyên (Đăk Lăk),  Thu Hiền (Đà Nẵng), Tiểu Nguyệt, Trần Huiền Ân (Phú Yên), Trường Thắng (Huế), Thanh Trắc Nguyễn Văn, Nguyên Cẩn (TP. HCM), Nguyễn Hoài Ân (Quảng Ngãi), Trần Đức Tín (Bình Dương), Tịnh Bình (Tây Ninh), Thạch Sene (Cần Thơ).
Văn nghệ An Nhơn cảm ơn các anh chị đã nhiệt tình cộng tác. Bài vở xin gửi về email: annhon2018@gmail.com
 Chúc các anh chị sức khỏe, vui!
Thân ái,

Văn nghệ An Nhơn

+ Bổ sung danh sách lần 1:

 Từ ngày 19/10 đến ngày 25/10, Văn nghệ An Nhơn tiếp tục nhận được bài vở cộng tác của các anh chị:Thanh Minh, Dã Phương, Nguyễn Văn Thơ (An Nhơn), Phan Nam, Huỳnh Minh Tâm (Quảng Nam), Lê Đình Tiến (Hưng Yên), Nguyễn Hoài Ân (Quảng Ngãi), Đặng Hoàng Thám, Thạch Sene (Cần Thơ), Ngô Văn Cư (Hoài Ân), Trần Văn Hoan (ĐH Lạc Hồng), Lê Hứa Huyền Trân, Bùi Thị Xuân Mai (Quy Nhơn), Nguyễn Thị Diệu Nga (Huế), Thanh Trắc Nguyễn Văn (TP. HCM)

+ Bổ sung danh sách lần 2

Từ ngày 26/10 đến ngày 31/10, Văn nghệ An Nhơn tiếp tục nhận được bài vở công tác của các bạn: Cẩm Tú, Trọng Mật, Đoàn Minh Vân, Nguyễn Minh Quang (An Nhơn), Đặng Quốc Khánh (Tuy Phước), Đặng Triệu Hồng Ân (Hoài Ân), Phạm Ánh, Đoàn Văn Sáng (Quy Nhơn), Lê Đình Tiến (Hưng Yên), Trần Văn Hoan (Đồng Nai), Nguyễn Văn Toàn (Huế)

+ Bổ sung danh sách lần 3


T 01/11 đến hết ngày 14/11/2018, Văn nghệ An Nhơn tiếp tục nhận được bài vở của các anh chị và các bạn:

 Thùy Anh, Lê Thụy Phương, Lê Vinh (An Nhơn), Nguyễn Thanh Xuân, Lê Hứa Huyền Trân, Bích Phượng, Trần Thị Hồng Xuân, Nguyễn Thị Bích Ái, Đoàn Thị Minh Hiệp (Quy Nhơn), Lê Bá Duy (Tuy Phước), Vĩnh Tuy (Hoài Nhơn),  Nguyễn Văn Toàn (Huế), Nguyễn Thị Thu Hiền (Đà Nẵng), Trần Văn Hoan, Trần Thị Thương Thương (Đồng Nai), Huỳnh Thị Kim Cương (Kiên Giang), Nguyễn Thái Dương,  Lê Thị Cẩm Tú, Thanh Trắc  Nguyễn Văn (TP. HCM), Lê Đình Tiến (Hưng Yên), Trần Đức Tín (Bình Dương)

+ Bổ sung danh sách lần 4

Từ ngày 15/11 đến hết ngày 20/11/2018, Văn nghệ An Nhơn tiếp tục nhận được bài vở của các anh chị và các bạn: Trần Duy Đức, Hoàng Trọng Quý, Trần Minh Đức, Lãng Tử, Lê Thị Xuyên, Nam Art, Thái An Khánh, Mộng Cầm, Mộng Nam (An Nhơn), Lê Trọng Nghĩa, Lê Hứa Huyền Trân (Quy Nhơn), Thụy Bằng, Trương Thúy (Tuy Phước), Hồ Thế Phất (Phù Cát), Nguyễn Hoài Ân (Quảng Ngãi), Thu Hiền (Đà Nẵng), Nguyễn An Bình (TP. HCM), Đặng Hoàng Thám (Cần Thơ), Trần Thị Uyên (Đăk Lăk), Phan Nam (Quảng Nam), Nguyễn Văn Toàn (Huế), Lê Văn Hiếu (Lâm Đồng), Nguyễn Giang San (Đồng Tháp), Nguyễn Nhân Văn (Kon Tum), Tịnh Bình (Tây Ninh), Lê Đình Tiến (Hưng Yên)

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2018

THÔNG BÁO CỦA HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT THỊ XÃ VỀ VIỆC THỰC HIỆN VĂN NGHỆ AN NHƠN TẬP 14/2019



+ Chủ đề: - An Nhơn với Xuân Kỷ Hợi 2019   
              - Kỷ niệm 230 năm chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa (1789 - 2019)

+ Ngoài ra, tập 14/2019 của Văn nghệ An Nhơn tiếp tục nâng cao chất lượng nội dung các chuyên mục theo các mảng đề tài khác như: Trang viết trong nhà trường, Dưới lũy tre làng, Trang viết cho thiếu nhi, Tác giả & tác phẩm, Văn học nước ngoài…

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2018

NỖI NHỚ AN NHƠN - Thơ Nguyễn Minh Quang(*)

                                                                  Nguyễn Minh Quang
            


Nỗi niềm sâu lắng An Nhơn
Cổng thành lộng gió đường thơm sắc hồng
Tiếng gọi đò tím dòng sông
Nghiêng nghiêng chiếc nón thắm lòng Gò Găng

THÔNG BÁO CỦA VĂN NGHỆ AN NHƠN: TẠM HOÃN CHƯƠNG TRÌNH THƠ NHẠC ĐÊM 24.09.2018


Chương trình thơ nhạc đêm 24.09.2018 do Hội VHNT Bình Định phối hợp với UBND thị xã tổ chức, vì lý do đặc biệt nên tạm hoãn.
Văn nghệ An Nhơn xin thông báo đến các anh chị hội viên và các bạn được biết.
Thân ái,
V.N.A.N

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

THƯ MỜI CỦA HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT THỊ XÃ



    Kỷ niệm 20 năm Ngày mất của Nhà thơ Yến Lan, UBND thị xã phối hợp với Hội Văn học nghệ thuật tỉnh tổ chức chương trình thơ nhạc, bắt đầu vào lúc 19 giờ 30 ngày 24.09.2018 (Đêm Rằm tháng Tám âm lịch) tại Công viên Trung tâm thị xã (trước UBND thị xã).
Kính mời các anh chị hội viên Hội VHNT thị xã & các bạn yêu thơ – nhạc đến dự.
Thân ái,

Hội VHNT thị xã

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

HÓA THÂN - Thơ Lê Văn Hiếu(*)

                                                  Nhà thơ Lê Văn Hiếu


Không cn đến nhà ngoi cm
Con biết ch ba nm
Là mô đt y
Là gò đt y
Đã biến thành rung đng

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

NGƯỜI VIẾT TRẺ ĐÃ NHẬP CUỘC? - Bài của Nguyễn Văn Học(*)




                                                Nhà văn trẻ Nguyễn Văn Học


Nhiu nhà phê bình văn hc ch ra, hn chế ln nht ca các cây bút tr là vn sng còn mng và dưng như h quá quan tâm đến cái tôi cá nhân. Vic quanh qun vi vài ba cm xúc bt cht hay vài dòng suy tư mang v triết lý s làm cho nhà văn tr thiếu chiu sâu. Tôi không ph nhn sch trơn, rng ngưi viết ch da vào chút năng khiếu cá nhân mà thành nhà văn. Có trưng hp như vy và điu đó xy ra nhng thiên tài. Còn khi viết đưc vài truyn ngn "đc đưc", hoc ch là nhng tác phm đm cht gii trí, nht thi, thiếu chiu sâu đã nghĩ mình tr thành thiên tài, ri không chu trau di, hc hi thì coi như ngưi đó đã t khai t nghip văn ca mình.

THÔNG BÁO CỦA VĂN NGHỆ AN NHƠN



Vừa qua, Thường trực Hội VHNT thị xã đã phối hợp  với Ban kiểm tra Hội tiến hành kiểm tra việc có 2 tác giả lấy 2 bài thơ của người khác làm sở hữu, để gửi đến Hội và 2 bài thơ ấy được chọn đăng trong Văn nghệ An Nhơn tập 13.2018.
Cuộc họp Ban chấp hành Hội vào sáng ngày 15.09.2018, sau khi thảo luận đã kết luận như sau:
-       BBT của Văn nghệ An Nhơn nhận rõ trách nhiệm của mình trong việc chọn bài đăng. Đồng thời xin lỗi tác giả và bạn đọc để dẫn đến sai sót này.
-       BBT của Văn nghệ An Nhơn cũng xác định, đây là 2 bạn trẻ, có nhận thức chưa chuẩn về sự sáng tạo trong VHNT nên Hội chỉ thông báo việc nêu trên trong hội viên vào cuộc sinh hoạt Hội sắp tới, đồng thời tiến hành trao đổi với người có trách nhiệm với 2 bạn trẻ, rút kinh nghiệm, không để tái diễn tình trạng đáng tiếc này.

Thân ái,

V.N.A.N

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

LẠI NHỚ NGƯỜI TÌNH CŨ - Truyện ngắn của Nguyễn Thanh Hiện(*)

                                            

                                          Nhà văn Nguyễn Thanh Hiện

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2018

NGƯỜI ĐI TÌM HƯ ẢNH - Thơ Vân Phi(*)

                                               Cây bút trẻ Vân Phi
                             
                  (viết cho một hài nhi tóc bạc)

ngày con sinh ra, vạt gió làm rối mù mái tranh xóm nhỏ
mẹ cắn rơm cắn cỏ
bữa cháo chẳng no lòng…
bên kia sông
giặc càn qua lũy
con cá lặn sâu xuống dòng cũng vỡ bong bóng dạt bụi dạt bờ bởi những rền rĩ đạn bom
ba bị bắt giương súng về chính đồng bào mình đang gào khản giữa khói lửa miền Trung
ngày trở về với nửa ống chân
ba khóc…

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018

THƯ CỦA VĂN NGHỆ AN NHƠN



Vừa qua, ngày 31.08.2018, Hội Văn học nghệ thuật thị xã đã tổ chức buổi giao lưu và ra mắt ấn phẩm Văn nghệ An Nhơn tập 13/2018. Qua đó, bạn đọc đã phát hiện trong tập sách này có 2 tác giả lấy 2 bài thơ của người khác làm sở hữu, mà giới văn nghệ gọi là đạo thơ.
Trước hết, Hội VHNT thị xã chân thành cảm ơn những người bạn đã phát hiện và góp ý với Hội vấn đề này. Đồng thời Thường trực Hội và Ban kiểm tra của Hội sau khi tiến hành kiểm tra sẽ trả lời trước công luận trong thời gian sớm nhất.

Thân ái,
V.N.A.N   

MẸ QUÊ - Thơ Khổng Trường Chiến(*)



              
Mẹ về cõng gánh hàng rong
Đêm đêm chiếc bóng lòng vòng nơi đâu?
Thương con.
Thương nghĩa cau trầu
Gót chân nứt nẻ nông sâu tháng ngày.

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2018

HUYỀN THOẠI VỀ NGƯỜI MẸ XÓM CHÒI - Tạp bút của Trần Duy Đức(*)


                 
                                                     
      


         Nằm ở bờ nam của nhánh phía bắc  sông Côn, cuối làng Tân Kiều, xã Nhơn Mỹ có xóm Tân Ninh mà bao đời người dân ở đây vẫn gọi xóm Chòi. Ấy là là nơi sinh ra, lớn lên của một người đàn bà mà cuộc đời đã trở thành huyền thoại. Vợ chồng cụ Phan Huệ và Nguyễn Thị Cúc sinh người con gái đầu lòng đặt tên là Đựng, cái tên cúng cơm đã đeo bám suốt đời một người phụ nữ chịu đựng gian khổ.